Lần đầu mình đến Côn Đảo, cứ nghĩ chỉ là chuyến đi ngắm biển cho vui thôi. Nhưng khi ghé Nhà tù Côn Đảo, cảm giác mọi thứ chậm lại hẳn – vừa nặng lòng, vừa rất thiêng. Nên nếu có dịp ra đây, mình nghĩ bạn nên thử một lần bước vào nơi này, để cảm nhận rõ hơn một góc lịch sử rất thật của đất nước.

Nhà tù Côn Đảo – hơn 100 năm lịch sử
Nghe kể lại thì Nhà tù Côn Đảo đã tồn tại từ năm 1862, kéo dài suốt hơn trăm năm qua hai thời kỳ Pháp với Mỹ. Lúc mình tới tận nơi mới thấy, chỗ này không chỉ là nơi giam giữ bình thường, mà đúng kiểu như một “địa ngục giữa biển” vậy nơi người ta dùng đủ cách tra tấn để bẻ gãy ý chí những người yêu nước.
Đi một vòng bên trong, vừa nghe người ta kể lại, vừa tận mắt thấy từng phòng giam, mình mới thấm… Hồi xưa ở đây khổ cỡ nào. Nên giờ mới hiểu sao người ta vừa sợ chỗ này, mà cũng vừa nể mấy cô chú, anh em chiến sĩ ngày xưa dữ lắm. Cảm giác kiểu nghẹn nghẹn, khó tả thiệt.

Khám phá Nhà tù Côn Đảo
Hôm đó mình đi tham quan Nhà tù Côn Đảo có anh hướng dẫn viên đi cùng, mà phải nói là nhờ có người kể thì chuyến đi nó chạm hơn hẳn. Ảnh vừa dẫn đi, vừa kể từng câu chuyện, nghe tới đâu là mình thấy nặng lòng tới đó.
Trại Phú Hải là điểm dừng đầu tiên. Anh hướng dẫn nói đây là trại giam lâu đời nhất, tồn tại từ thời Pháp. Ảnh chỉ tay ra khu đập đá rồi kể về cụ Phan Chu Trinh từng bị đày ở đây, nghe xong tự nhiên mình đứng lặng một lúc. Không khí ở đó kiểu rất trầm. Đi thêm vào khu xà lim biệt giam, ảnh kêu mọi người thử đứng yên vài phút để cảm nhận…mà thiệt, đứng chút thôi là thấy ngộp rồi, vừa tối vừa bí, lạnh sống lưng luôn.

Qua tới Chuồng Cọp, anh hướng dẫn bắt đầu kể kỹ hơn về cách tra tấn ngày xưa. Nào là đi trên nóc, rắc vôi, dội nước xuống… nghe mà nổi da gà. Nhìn xuống mấy phòng giam nhỏ xíu bên dưới, mình chỉ biết đứng im thôi, không nói gì được. Kiểu tưởng tượng thôi cũng đủ thấy khủng khiếp rồi.

Đến khu Chuồng Bò, ảnh kể nhẹ thôi mà ai cũng im hết. Nghe tới đoạn tù nhân bị ngâm dưới hầm phân, tự nhiên cả đoàn không ai nói gì luôn. Mình thì kiểu rùng mình thật sự, lần đầu nghe rõ chi tiết như vậy.

Cuối cùng là Dinh Chúa Đảo. Anh hướng dẫn nói một câu mà mình nhớ hoài: “Chỉ cách nhau vài bước chân thôi, mà một bên là địa ngục, một bên là cuộc sống đầy đủ.” Nghe xong nhìn xung quanh thấy nó đối lập rõ ràng luôn, tự nhiên thấy xót xa dữ lắm.
Đi xong, mình rút ra một điều là: nếu có thể, bạn nên đi có hướng dẫn viên. Tại vì không chỉ là nhìn, mà là được nghe kể, được hiểu từng câu chuyện phía sau. Với lại cứ đi chậm thôi, đừng vội, để cảm nhận từ từ… lúc đó chuyến đi mới thật sự có ý nghĩa.
Kinh nghiệm đi Nhà tù Côn Đảo
- Trang phục: Mình thấy cứ ăn mặc lịch sự xíu cho phù hợp chỗ này. Tới nơi là tự nhiên thấy không tiện mặc đồ quá thoải mái luôn á.
- Thời điểm: Đi buổi sáng sớm là ổn nhất. Vừa mát, vừa có thời gian đi từ từ, chứ trưa nắng là đuối luôn.
- Hướng dẫn viên: Nên đi theo đoàn có hướng dẫn viên. Nghe kể mới hiểu hết câu chuyện, chứ chỉ nhìn không thì khó cảm lắm. (Ở bảo tàng có giờ dẫn đoàn, canh đi là tiện)
Kết luận
Đi xong mình thấy vừa xót, vừa nể, vừa biết ơn. Không còn là đi chơi nữa, mà giống như mình vừa chạm vào một phần lịch sử thật sự vậy. Đón xem ĐI ĐÓ ĐI ĐÂY ‘S để cùng khám phá thêm nhiều điểm đến và những trải nghiệm du lịch hay ho khác nhé!

Phụ trách nội dung tại didodidays.com mảng kinh nghiệm du lịch. Giúp cho mọi người có thêm những kiến thức để chuẩn bị đi những địa điểm mà mình thích. Theo dõi mình tại Facebook và Tiktok nhé
